"Cơn mưa bất chợt chiều nay
Mát lòng Hà Nội những ngày bình yên..."
Bao nhiêu năm em xa Hà thành là bấy nhiêu năm sống trong một nỗi nhớ bất tận... Mỗi khi về thăm đã lại thấy Hà Nội của mình lớn lên thêm một chút. Chưa bao giờ em có thể tìm lại Hà Nội cũ kỹ với những căn nhà xam xám phủ một lớp sơn thời gian, với cây hoa sữa ở góc hàng Bông, với những sớm đông lành lạnh... Những căn nhà xam xám ấy giờ đã được sơn nhiều màu rực rỡ và trở thành những shop quần áo thời thượng. Cây hoa sữa bị chặt mất để lấy chỗ làm bãi giữ xe từ thưở nào. Còn những sớm đông kia, em không thể có được thời gian mà tận hưởng nữa. Cuộc sống, công việc, học tập khiến em quay cuồng với mảnh đất nắng gió phương Nam nhưng lòng vẫn nhớ thủ đô tha thiết...
Bao nhiêu năm em yêu anh là bấy nhiêu năm sống trong một sự chờ đợi bất tận... Con người ta thay đổi khi lớn lên, em biết rõ điều đó. Nhưng thảng khi em vẫn thấy mình hụt hẫng vì không tìm thấy anh ngày xưa. Anh bây giờ là ước mơ của nhiều cô gái, anh bây giờ chỉ có thể dành cho em chút không gian trong những tin nhắn bé mọn. Em chỉ có thể cố gom góp từng ít một sự quan tâm để tự làm mình vui lên. Em vùi đầu vào công việc và những mối quan hệ chán ngắt, trở nên nhẫn tâm với chính bản thân mình, tự nhủ rằng em sẽ quên anh sớm thôi. Sáng sáng nhìn vào gương, em thấy mình tan vỡ đến tội nghiệp...
Nhưng dù là Hà Nội, dù là anh... Bất kể có thay đổi đến thế nào thì em vẫn yêu...
Hà Nội...
Sớm thức giấc, ngồi trước cửa sổ và xoay một tách cà phê ấm trong tay. Lặng nhìn những cụ già gánh những hàng xôi, đôi quang gánh trĩu nặng... Những em nhỏ cấp 1 hồn nhiên và ngây ngô... Những cô chú công nhân vệ sinh tay đưa nhanh cán chổi quét vội đám lá vàng còn sót lại trên đường... Lần nào về thăm Hà Nội, em cũng cho mình một ngày lang thang khắp các dãy phố, cuối cùng tự thưởng một cốc trà chanh phố Nhà thờ, thấy kỷ niệm đong đầy tâm trí. Hà Nội dù ồn ã, bon chen đến mấy vẫn khiến người ta thấy buồn buồn. Một nỗi buồn không thể gọi tên, biết đâu là tưởng nhớ một Tràng An thanh lịch nay đã biến đổi nhiều... Người Hà Nội khi xưa nổi tiếng khắt khe trong ứng xử, thế mà nay đi đâu cũng thấy người ta văng tục, chửi thề, dù chẳng bực ai, chỉ là "thuận mồm nói cho vui". Người Hà Nội ngày xưa hỏi nay còn mấy? Tứ xứ đổ về khiến thủ đô cũng trở thành một mớ hỗn tạp, những tinh túy mà người xưa gìn giữ đã chết hết cả rồi...
Sáng sớm, em thường thức giấc, tự pha cho mình một tách cà phê. Đã thành thói quen rồi. Em yêu cái cảm giác hương vị cà phê đặc sánh cả không gian, yêu cả cốc cà phê anh mua vội trong ký ức. Có đôi lần đi ngang qua nhau, em đã phải cố ngăn mình ôm lấy anh và khóc. Dư vị của ngày xưa vẫn còn đậm đến mức em không thèm ly cà phê do bất kỳ ai mang đến. Em thấy chúng vô vị đến chừng nào dù chúng cũng chỉ là cà phê mà thôi...
Anh khiến em cảm thấy mất thăng bằng khi không thể đoán định được cảm xúc của anh. Lúc rất lạnh lùng và tàn nhẫn, lúc lại dịu dàng. Này người em yêu, anh đã đi xa em đến chừng nào rồi?...
Dù là anh, dù là Hà Nội... Bất kể như thế nào thì em vẫn trân trọng nhất...
"Em đợi anh,
Đợi anh,...
Đến khi thu rực đỏ..."