Gallery

Gallery

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012

T.C.D

Vừa trở về sau một chuyến đi dài…
Và tôi thấy nhớ em khủng khiếp…

Em là một chàng trai tuyệt vời và tinh tế. Em chững chạc hơn hẳn tuổi mười bảy của em. Em cuốn hút tôi từ phút đầu tiên bằng những câu chuyện thú vị. Tôi coi em như một đứa em trai đặc biệt bởi tôi sớm biết em đã có bạn gái :)

Vậy mà với trái tim đa cảm ngốc nghếch của mình, tôi lại thích em. Nghe có buồn cười không?
Tôi cứ tự nhủ, ừ, tôi chỉ đang say thôi. Vì đã lâu rồi không có ai quan tâm đến tôi như thế nhưng mà…
Sáng nay thức dậy, tôi cảm giác mình vẫn còn nhìn thấy em. Tôi có cảm giác mọi thứ chỉ mới là hôm qua. Tôi nhớ cách em chạm vào má tôi, cách siết lấy tay tôi khi em khóc. Tôi nhớ âm thanh của cây harmonica em chơi. Tôi nhớ cái cách em nói em không giận trước những trò đùa của tôi. Tôi nhớ cả câu nói đùa rằng em rất sợ ma, nhớ cả cái cách em đi ra khỏi phòng rồi chưa đầy năm phút sau lại mở cửa quay trở vào…
Tôi không phủ nhận cảm giác ấy. Tôi không định nghĩa nổi nó. Nhưng tôi biết, nó có thật.
Nhưng tôi cũng tin rằng em sẽ không thuộc về tôi :) bởi vì trong mắt tôi, em là một chàng trai tuyệt vời. Một chàng trai tuyệt vời sẽ không làm cô gái nào đau khổ.

:) Tôi và em vẫn sẽ là chị em tốt… chừng nào em chưa đọc được những dòng này.
D. à, em hứa là sẽ không giận chị chứ?

Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011

Update tình hình hiện tại~

Mình đang siêu mệt luôn ấy. Vừa quyết định xong kịch bản cuối tuần vừa rồi và bắt tay vào làm việc. Đã ba ngày nay mình kết thân với cà phê đậm đặc và những giấc ngủ chập chờn. Tổng cộng mình ngủ không quá 4 tiếng một ngày. Kiểu này có thể bị suy nhược thần kinh nhưng chịu vậy. Mình nhận ra có quá nhiều người đã bắt đầu chạy nước rút và mình không còn thời gian để chần chừ nữa. Vừa làm việc vừa bù đầu với mớ bài tập đầu kỳ. Cố gắng lên nào!!~

Dù gì cậu cũng sẽ ủng hộ tớ mà, đúng ko? :)

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

[Rỗng]

Tớ chỉ tiếc mình không thể gào lên khóc như một đứa trẻ :)
vì tớ thấy đau... rất đau...

Hôm nay là ngày rảnh rỗi cuối cùng của tớ trước khi bước vào một năm học mà theo lời bố mẹ tớ là "gian khổ nhưng con vẫn phải cố gắng". Tớ còn hàng triệu thứ chưa kịp nói với cậu nhưng hết ngày hôm nay rồi, không biết bao giờ tớ mới có thể nói...


Đơn giản là vì tớ không đủ can đảm để trực tiếp nói với cậu,
                                       điện thoại của tớ thì đã bị tịch thu...
                  và tớ không biết đến bao giờ mới có thể online được nữa.

"Người ta thường đưa ra những phán xét vào lúc người khác cần sự cảm thông. Bi kịch bắt đầu từ đó."
Có những điều tớ chưa bao giờ kể với ai ngoài cậu. Cậu thường trực trong tâm trí tớ, cậu là người tớ tìm đến đầu tiên mỗi khi gặp khó khăn, cũng là người đầu tiên tớ muốn chia sẻ những niềm vui nho nhỏ mỗi ngày. Tớ ít khi nào nhận được CHÍNH XÁC sự quan tâm mà mình thường kỳ vọng nhưng ở một góc độ nào đó, tớ biết mình luôn được ủng hộ.
Nhưng điều đó chẳng chứng minh được gì...
Không có gì đảm bảo những ngày tớ ngồi trước bàn phím laptop, mỉm cười tưởng tượng ra cậu ở phía bên kia thành phố sẽ không chấm dứt.
Không có gì đảm bảo chúng ta còn có thể sống cùng một thành phố, hít thở cùng một bầu không khí sặc sụa mùi khói xe.
Cậu có ước mơ của cậu. Tớ có ước mơ của tớ. Không có gì đảm bảo cuộc đời chúng ta vẫn sẽ giao nhau ở một điểm nào đó.


Một phần bởi vì... tớ rất sợ...
Tớ có thể nhận lời làm việc với cậu. Tiền đối với tớ không phải là thứ quá quan trọng. Nhưng tớ sợ nếu cứ mãi chạm mặt cậu, nỗi đau của tớ sẽ không bao giờ chấm dứt. Tớ biết mình sẽ bị nỗi đau đó giết chết...


Cậu từng làm tớ đau nhưng tớ không thể lấy những vết thương mà cậu đã gây ra để biện hộ cho sai lầm của mình. Tớ vẫn có lỗi. Tớ đã buông tay cậu ra dù tớ thừa biết tình cảm thật sự của mình như thế nào. Tớ đã trọng hai chữ sĩ diện hơn tất cả. Là tớ đã sai...
Những tổn thương cậu từng đem lại, tớ đã quên hết. Nhưng chưa một ngày nào tớ quên chính mình cũng đã từng làm cậu đau. Tớ tự dằn vặt mình trong cảm giác của một người chưa bao giờ được tha thứ.
Có thể... tớ sẽ không bao giờ được tha thứ. Chính vì thế mà nỗi đau của tớ kéo dài cho đến bây giờ.


Người ta nói
"Dễ là khi bạn tha thứ cho người khác
Khó là khi bạn chờ đợi để được ai đó tha thứ..."

Thứ Ba, 7 tháng 6, 2011

17

Còn chưa đầy ba tiếng nữa là cậu sẽ tròn 17 tuổi :) làm sao tớ quên đc cơ chứ
Gần một tháng tớ không đc nhìn thấy nụ cười của cậu...

Chàng trai ham chơi à, tớ nhớ cậu vô cùng nhưng tớ chẳng biết phải làm sao để nói cho đủ đầy cảm xúc của tớ. Tớ không thể thành thật với cậu như lúc trước nữa. Thật đáng buồn...

Dù sao đi nữa tớ cũng sẽ cười :) bởi vì với cậu đó sẽ là một ngày rất vui. Không có lý do gì tớ lại khóc lóc và ủ rũ cả.

17 tuổi vui vẻ, cậu à. Tớ không muốn chúng ta lại tranh cãi vì mấy thứ vớ vẩn đâu cho nên đừng châm chọc tớ nữa nhé xD

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

Hard-boiled wonderland and the end of the world

Sao vầng dương vẫn còn chói sáng?
Chim chóc vẫn ca vang?
Chúng không hay thế giới sắp lụi tàn? 
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Vẫn đang miệt mài đọc cuốn tiểu thuyết 616 trang của Haruki Murakami. Lối viết khác hẳn so với Norwegian Wood hay South of the Border, West of the Sun, nhiều xáo trộn và đi sâu vào nội tâm của con người một cách dữ dội. Chỉ mới xem đc khoảng nửa cuốn nhưng mình cũng phần nào hiểu đc lý do cuốn này đc trao giải Tanizaki năm 1985.
Người ta cứ hay nói ngôn từ của Murakami thô tục, lối viết suồng sã nhưng mình chẳng thấy thế. Đó chỉ đơn giản là sự thật thôi.


Cuốn này thuộc dạng một tác phẩm không thể bỏ lỡ, đặc biệt đối với ai đã trót yêu Murakami
NXB: Nhã Nam & NXB Hội Nhà Văn
Giá bìa: 100k

Link download ebook: http://www.mediafire.com/?fspwwuychzuuqep (credits: http://loidich.com/library)

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

Nhớ và Quên

Mấy ngày rồi, tớ ngồi ôm cuốn Socrates In Love và đọc đi đọc lại, tự hỏi lòng không biết làm thế nào "dụ dỗ" cậu đọc được cuốn này. Haha, chỉ đơn giản là vì tớ thấy nó rất hay, tớ thấy nó hay hơn cả Norwegian Wood. Nhưng nếu tớ nói thế với cậu, tớ biết cậu sẽ bảo tớ so sánh khập khiễng.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Từ hôm tớ kể cho cậu nghe chuyện đó, không biết có phải do tớ cả nghĩ hay không mà thái độ của cậu là lạ. Tớ có cảm giác cậu đang né tránh tớ hay cái gì đó đại loại thế. Là tình cảm của tớ, hay là chính chuyện đó làm cậu thấy tớ là kẻ đáng bị khinh thường?
Nói ra thì thật kỳ cục nhưng tớ thường xuyên kiếm đủ mọi cớ để bắt chuyện với cậu. Cái khoảng cách của hơn một năm qua làm tớ sợ. Tớ không muốn khoảng cách đó kéo dài mãi ra dù tớ biết, khi cấp 3 kết thúc, cậu và tớ có thể trở thành những người xa lạ. Và lòng tin giữa chúng ta sẽ nhạt dần,... nhạt dần đến lạnh tanh...

Có người bảo tớ nên quên cậu đi. Thứ gì không rõ ràng thì sớm muộn gì cũng nên chấm dứt. Và tin được không? Tớ đã cười đến chảy nước mắt. Bởi vì nếu quên được cậu thì tớ đã sớm quên rồi, đâu cần phải đợi đến bây giờ... Đã bao nhiêu lần người ta nhắc đi nhắc lại rằng tớ chẳng nợ cậu gì cả nhưng tớ vẫn có cảm giác đó. Nợ một thứ gì đó không thể nào trả nổi. Kể cả tớ có chết đi, cũng không trả được...

Cậu chẳng bao giờ muốn nghe trọn vẹn những gì tớ nói, phải không?
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nhưng tớ đã nói thật. Trước đây tớ cần con người dịu dàng và nhẫn nhịn ngày xưa của cậu biết bao nhiêu, giờ thì không như vậy nữa. Tớ nhận ra chỉ cần là cậu, dù lạnh lùng, dù tàn nhẫn, dù có là một con ác quỷ như cậu nói... thì tớ vẫn yêu. Đó không phải là cảm giác LUYẾN TIẾC và DỰA DẪM.
Khi nào cảm thấy không chịu đựng nổi sự phiền phức của tớ, cậu có thể giết tớ mà, chẳng phải tớ đã nói rồi đó sao? Tớ đơn giản là không thể giết cậu để đem lại bình yên cho bản thân mình...


Này con người ham chơi và tàn nhẫn, cậu đi xa tớ đến chừng nào rồi?...

Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011

Hà Nội và những ngày nhớ :)

"Cơn mưa bất chợt chiều nay
Mát lòng Hà Nội những ngày bình yên..." 

Bao nhiêu năm em xa Hà thành là bấy nhiêu năm sống trong một nỗi nhớ bất tận... Mỗi khi về thăm đã lại thấy Hà Nội của mình lớn lên thêm một chút. Chưa bao giờ em có thể tìm lại Hà Nội cũ kỹ với những căn nhà xam xám phủ một lớp sơn thời gian, với cây hoa sữa ở góc hàng Bông, với những sớm đông lành lạnh... Những căn nhà xam xám ấy giờ đã được sơn nhiều màu rực rỡ và trở thành những shop quần áo thời thượng. Cây hoa sữa bị chặt mất để lấy chỗ làm bãi giữ xe từ thưở nào. Còn những sớm đông kia, em không thể có được thời gian mà tận hưởng nữa. Cuộc sống, công việc, học tập khiến em quay cuồng với mảnh đất nắng gió phương Nam nhưng lòng vẫn nhớ thủ đô tha thiết...

Bao nhiêu năm em yêu anh là bấy nhiêu năm sống trong một sự chờ đợi bất tận... Con người ta thay đổi khi lớn lên, em biết rõ điều đó. Nhưng thảng khi em vẫn thấy mình hụt hẫng vì không tìm thấy anh ngày xưa. Anh bây giờ là ước mơ của nhiều cô gái, anh bây giờ chỉ có thể dành cho em chút không gian trong những tin nhắn bé mọn. Em chỉ có thể cố gom góp từng ít một sự quan tâm để tự làm mình vui lên. Em vùi đầu vào công việc và những mối quan hệ chán ngắt, trở nên nhẫn tâm với chính bản thân mình, tự nhủ rằng em sẽ quên anh sớm thôi. Sáng sáng nhìn vào gương, em thấy mình tan vỡ đến tội nghiệp...

Nhưng dù là Hà Nội, dù là anh... Bất kể có thay đổi đến thế nào thì em vẫn yêu...

Hà Nội...
Sớm thức giấc, ngồi trước cửa sổ và xoay một tách cà phê ấm trong tay. Lặng nhìn những cụ già gánh những hàng xôi, đôi quang gánh trĩu nặng... Những em nhỏ cấp 1 hồn nhiên và ngây ngô... Những cô chú công nhân vệ sinh tay đưa nhanh cán chổi quét vội đám lá vàng còn sót lại trên đường... Lần nào về thăm Hà Nội, em cũng cho mình một ngày lang thang khắp các dãy phố, cuối cùng tự thưởng một cốc trà chanh phố Nhà thờ, thấy kỷ niệm đong đầy tâm trí. Hà Nội dù ồn ã, bon chen đến mấy vẫn khiến người ta thấy buồn buồn. Một nỗi buồn không thể gọi tên, biết đâu là tưởng nhớ một Tràng An thanh lịch nay đã biến đổi nhiều... Người Hà Nội khi xưa nổi tiếng khắt khe trong ứng xử, thế mà nay đi đâu cũng thấy người ta văng tục, chửi thề, dù chẳng bực ai, chỉ là "thuận mồm nói cho vui". Người Hà Nội ngày xưa hỏi nay còn mấy? Tứ xứ đổ về khiến thủ đô cũng trở thành một mớ hỗn tạp, những tinh túy mà người xưa gìn giữ đã chết hết cả rồi...

Sáng sớm, em thường thức giấc, tự pha cho mình một tách cà phê. Đã thành thói quen rồi. Em yêu cái cảm giác hương vị cà phê đặc sánh cả không gian, yêu cả cốc cà phê anh mua vội trong ký ức. Có đôi lần đi ngang qua nhau, em đã phải cố ngăn mình ôm lấy anh và khóc. Dư vị của ngày xưa vẫn còn đậm đến mức em không thèm ly cà phê do bất kỳ ai mang đến. Em thấy chúng vô vị đến chừng nào dù chúng cũng chỉ là cà phê mà thôi...
Anh khiến em cảm thấy mất thăng bằng khi không thể đoán định được cảm xúc của anh. Lúc rất lạnh lùng và tàn nhẫn, lúc lại dịu dàng. Này người em yêu, anh đã đi xa em đến chừng nào rồi?...

Dù là anh, dù là Hà Nội... Bất kể như thế nào thì em vẫn trân trọng nhất...

"Em đợi anh,
Đợi anh,...
Đến khi thu rực đỏ..."