Vừa trở về sau một chuyến đi dài…
Và tôi thấy nhớ em khủng khiếp…
Em là một chàng trai tuyệt vời và tinh tế. Em chững chạc hơn hẳn tuổi mười bảy của em. Em cuốn hút tôi từ phút đầu tiên bằng những câu chuyện thú vị. Tôi coi em như một đứa em trai đặc biệt bởi tôi sớm biết em đã có bạn gái :)
Vậy mà với trái tim đa cảm ngốc nghếch của mình, tôi lại thích em. Nghe có buồn cười không?
Tôi cứ tự nhủ, ừ, tôi chỉ đang say thôi. Vì đã lâu rồi không có ai quan tâm đến tôi như thế nhưng mà…
Sáng nay thức dậy, tôi cảm giác mình vẫn còn nhìn thấy em. Tôi có cảm giác mọi thứ chỉ mới là hôm qua. Tôi nhớ cách em chạm vào má tôi, cách siết lấy tay tôi khi em khóc. Tôi nhớ âm thanh của cây harmonica em chơi. Tôi nhớ cái cách em nói em không giận trước những trò đùa của tôi. Tôi nhớ cả câu nói đùa rằng em rất sợ ma, nhớ cả cái cách em đi ra khỏi phòng rồi chưa đầy năm phút sau lại mở cửa quay trở vào…
Tôi không phủ nhận cảm giác ấy. Tôi không định nghĩa nổi nó. Nhưng tôi biết, nó có thật.
Nhưng tôi cũng tin rằng em sẽ không thuộc về tôi :) bởi vì trong mắt tôi, em là một chàng trai tuyệt vời. Một chàng trai tuyệt vời sẽ không làm cô gái nào đau khổ.
:) Tôi và em vẫn sẽ là chị em tốt… chừng nào em chưa đọc được những dòng này.
D. à, em hứa là sẽ không giận chị chứ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét