Mấy ngày rồi, tớ ngồi ôm cuốn Socrates In Love và đọc đi đọc lại, tự hỏi lòng không biết làm thế nào "dụ dỗ" cậu đọc được cuốn này. Haha, chỉ đơn giản là vì tớ thấy nó rất hay, tớ thấy nó hay hơn cả Norwegian Wood. Nhưng nếu tớ nói thế với cậu, tớ biết cậu sẽ bảo tớ so sánh khập khiễng.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Từ hôm tớ kể cho cậu nghe chuyện đó, không biết có phải do tớ cả nghĩ hay không mà thái độ của cậu là lạ. Tớ có cảm giác cậu đang né tránh tớ hay cái gì đó đại loại thế. Là tình cảm của tớ, hay là chính chuyện đó làm cậu thấy tớ là kẻ đáng bị khinh thường?
Nói ra thì thật kỳ cục nhưng tớ thường xuyên kiếm đủ mọi cớ để bắt chuyện với cậu. Cái khoảng cách của hơn một năm qua làm tớ sợ. Tớ không muốn khoảng cách đó kéo dài mãi ra dù tớ biết, khi cấp 3 kết thúc, cậu và tớ có thể trở thành những người xa lạ. Và lòng tin giữa chúng ta sẽ nhạt dần,... nhạt dần đến lạnh tanh...
Có người bảo tớ nên quên cậu đi. Thứ gì không rõ ràng thì sớm muộn gì cũng nên chấm dứt. Và tin được không? Tớ đã cười đến chảy nước mắt. Bởi vì nếu quên được cậu thì tớ đã sớm quên rồi, đâu cần phải đợi đến bây giờ... Đã bao nhiêu lần người ta nhắc đi nhắc lại rằng tớ chẳng nợ cậu gì cả nhưng tớ vẫn có cảm giác đó. Nợ một thứ gì đó không thể nào trả nổi. Kể cả tớ có chết đi, cũng không trả được...
Cậu chẳng bao giờ muốn nghe trọn vẹn những gì tớ nói, phải không?
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nhưng tớ đã nói thật. Trước đây tớ cần con người dịu dàng và nhẫn nhịn ngày xưa của cậu biết bao nhiêu, giờ thì không như vậy nữa. Tớ nhận ra chỉ cần là cậu, dù lạnh lùng, dù tàn nhẫn, dù có là một con ác quỷ như cậu nói... thì tớ vẫn yêu. Đó không phải là cảm giác LUYẾN TIẾC và DỰA DẪM.
Khi nào cảm thấy không chịu đựng nổi sự phiền phức của tớ, cậu có thể giết tớ mà, chẳng phải tớ đã nói rồi đó sao? Tớ đơn giản là không thể giết cậu để đem lại bình yên cho bản thân mình...
Này con người ham chơi và tàn nhẫn, cậu đi xa tớ đến chừng nào rồi?...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét