Gallery

Gallery

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

[Rỗng]

Tớ chỉ tiếc mình không thể gào lên khóc như một đứa trẻ :)
vì tớ thấy đau... rất đau...

Hôm nay là ngày rảnh rỗi cuối cùng của tớ trước khi bước vào một năm học mà theo lời bố mẹ tớ là "gian khổ nhưng con vẫn phải cố gắng". Tớ còn hàng triệu thứ chưa kịp nói với cậu nhưng hết ngày hôm nay rồi, không biết bao giờ tớ mới có thể nói...


Đơn giản là vì tớ không đủ can đảm để trực tiếp nói với cậu,
                                       điện thoại của tớ thì đã bị tịch thu...
                  và tớ không biết đến bao giờ mới có thể online được nữa.

"Người ta thường đưa ra những phán xét vào lúc người khác cần sự cảm thông. Bi kịch bắt đầu từ đó."
Có những điều tớ chưa bao giờ kể với ai ngoài cậu. Cậu thường trực trong tâm trí tớ, cậu là người tớ tìm đến đầu tiên mỗi khi gặp khó khăn, cũng là người đầu tiên tớ muốn chia sẻ những niềm vui nho nhỏ mỗi ngày. Tớ ít khi nào nhận được CHÍNH XÁC sự quan tâm mà mình thường kỳ vọng nhưng ở một góc độ nào đó, tớ biết mình luôn được ủng hộ.
Nhưng điều đó chẳng chứng minh được gì...
Không có gì đảm bảo những ngày tớ ngồi trước bàn phím laptop, mỉm cười tưởng tượng ra cậu ở phía bên kia thành phố sẽ không chấm dứt.
Không có gì đảm bảo chúng ta còn có thể sống cùng một thành phố, hít thở cùng một bầu không khí sặc sụa mùi khói xe.
Cậu có ước mơ của cậu. Tớ có ước mơ của tớ. Không có gì đảm bảo cuộc đời chúng ta vẫn sẽ giao nhau ở một điểm nào đó.


Một phần bởi vì... tớ rất sợ...
Tớ có thể nhận lời làm việc với cậu. Tiền đối với tớ không phải là thứ quá quan trọng. Nhưng tớ sợ nếu cứ mãi chạm mặt cậu, nỗi đau của tớ sẽ không bao giờ chấm dứt. Tớ biết mình sẽ bị nỗi đau đó giết chết...


Cậu từng làm tớ đau nhưng tớ không thể lấy những vết thương mà cậu đã gây ra để biện hộ cho sai lầm của mình. Tớ vẫn có lỗi. Tớ đã buông tay cậu ra dù tớ thừa biết tình cảm thật sự của mình như thế nào. Tớ đã trọng hai chữ sĩ diện hơn tất cả. Là tớ đã sai...
Những tổn thương cậu từng đem lại, tớ đã quên hết. Nhưng chưa một ngày nào tớ quên chính mình cũng đã từng làm cậu đau. Tớ tự dằn vặt mình trong cảm giác của một người chưa bao giờ được tha thứ.
Có thể... tớ sẽ không bao giờ được tha thứ. Chính vì thế mà nỗi đau của tớ kéo dài cho đến bây giờ.


Người ta nói
"Dễ là khi bạn tha thứ cho người khác
Khó là khi bạn chờ đợi để được ai đó tha thứ..."

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét