Mình đang siêu mệt luôn ấy. Vừa quyết định xong kịch bản cuối tuần vừa rồi và bắt tay vào làm việc. Đã ba ngày nay mình kết thân với cà phê đậm đặc và những giấc ngủ chập chờn. Tổng cộng mình ngủ không quá 4 tiếng một ngày. Kiểu này có thể bị suy nhược thần kinh nhưng chịu vậy. Mình nhận ra có quá nhiều người đã bắt đầu chạy nước rút và mình không còn thời gian để chần chừ nữa. Vừa làm việc vừa bù đầu với mớ bài tập đầu kỳ. Cố gắng lên nào!!~
Dù gì cậu cũng sẽ ủng hộ tớ mà, đúng ko? :)
Nemea là chú sư tử mình đồng da sắt đại diện cho chòm sao Leo... Antigonon là tên khoa học của loài hoa mang hình trái tim vỡ... Chỉ đơn giản là sự kết hợp giữa chút gì mạnh mẽ và dịu dàng của một con người :)
Gallery
Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011
Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011
[Rỗng]
Tớ chỉ tiếc mình không thể gào lên khóc như một đứa trẻ :)
vì tớ thấy đau... rất đau...
Hôm nay là ngày rảnh rỗi cuối cùng của tớ trước khi bước vào một năm học mà theo lời bố mẹ tớ là "gian khổ nhưng con vẫn phải cố gắng". Tớ còn hàng triệu thứ chưa kịp nói với cậu nhưng hết ngày hôm nay rồi, không biết bao giờ tớ mới có thể nói...
Đơn giản là vì tớ không đủ can đảm để trực tiếp nói với cậu,
điện thoại của tớ thì đã bị tịch thu...
và tớ không biết đến bao giờ mới có thể online được nữa.
"Người ta thường đưa ra những phán xét vào lúc người khác cần sự cảm thông. Bi kịch bắt đầu từ đó."
Có những điều tớ chưa bao giờ kể với ai ngoài cậu. Cậu thường trực trong tâm trí tớ, cậu là người tớ tìm đến đầu tiên mỗi khi gặp khó khăn, cũng là người đầu tiên tớ muốn chia sẻ những niềm vui nho nhỏ mỗi ngày. Tớ ít khi nào nhận được CHÍNH XÁC sự quan tâm mà mình thường kỳ vọng nhưng ở một góc độ nào đó, tớ biết mình luôn được ủng hộ.
Nhưng điều đó chẳng chứng minh được gì...
Không có gì đảm bảo những ngày tớ ngồi trước bàn phím laptop, mỉm cười tưởng tượng ra cậu ở phía bên kia thành phố sẽ không chấm dứt.
Không có gì đảm bảo chúng ta còn có thể sống cùng một thành phố, hít thở cùng một bầu không khí sặc sụa mùi khói xe.
Cậu có ước mơ của cậu. Tớ có ước mơ của tớ. Không có gì đảm bảo cuộc đời chúng ta vẫn sẽ giao nhau ở một điểm nào đó.
Một phần bởi vì... tớ rất sợ...
Tớ có thể nhận lời làm việc với cậu. Tiền đối với tớ không phải là thứ quá quan trọng. Nhưng tớ sợ nếu cứ mãi chạm mặt cậu, nỗi đau của tớ sẽ không bao giờ chấm dứt. Tớ biết mình sẽ bị nỗi đau đó giết chết...
Cậu từng làm tớ đau nhưng tớ không thể lấy những vết thương mà cậu đã gây ra để biện hộ cho sai lầm của mình. Tớ vẫn có lỗi. Tớ đã buông tay cậu ra dù tớ thừa biết tình cảm thật sự của mình như thế nào. Tớ đã trọng hai chữ sĩ diện hơn tất cả. Là tớ đã sai...
Những tổn thương cậu từng đem lại, tớ đã quên hết. Nhưng chưa một ngày nào tớ quên chính mình cũng đã từng làm cậu đau. Tớ tự dằn vặt mình trong cảm giác của một người chưa bao giờ được tha thứ.
Có thể... tớ sẽ không bao giờ được tha thứ. Chính vì thế mà nỗi đau của tớ kéo dài cho đến bây giờ.
Người ta nói
"Dễ là khi bạn tha thứ cho người khác
Khó là khi bạn chờ đợi để được ai đó tha thứ..."
Thứ Ba, 7 tháng 6, 2011
17
Còn chưa đầy ba tiếng nữa là cậu sẽ tròn 17 tuổi :) làm sao tớ quên đc cơ chứ
Gần một tháng tớ không đc nhìn thấy nụ cười của cậu...
Chàng trai ham chơi à, tớ nhớ cậu vô cùng nhưng tớ chẳng biết phải làm sao để nói cho đủ đầy cảm xúc của tớ. Tớ không thể thành thật với cậu như lúc trước nữa. Thật đáng buồn...
Dù sao đi nữa tớ cũng sẽ cười :) bởi vì với cậu đó sẽ là một ngày rất vui. Không có lý do gì tớ lại khóc lóc và ủ rũ cả.
17 tuổi vui vẻ, cậu à. Tớ không muốn chúng ta lại tranh cãi vì mấy thứ vớ vẩn đâu cho nên đừng châm chọc tớ nữa nhé xD
Gần một tháng tớ không đc nhìn thấy nụ cười của cậu...
Chàng trai ham chơi à, tớ nhớ cậu vô cùng nhưng tớ chẳng biết phải làm sao để nói cho đủ đầy cảm xúc của tớ. Tớ không thể thành thật với cậu như lúc trước nữa. Thật đáng buồn...
Dù sao đi nữa tớ cũng sẽ cười :) bởi vì với cậu đó sẽ là một ngày rất vui. Không có lý do gì tớ lại khóc lóc và ủ rũ cả.
17 tuổi vui vẻ, cậu à. Tớ không muốn chúng ta lại tranh cãi vì mấy thứ vớ vẩn đâu cho nên đừng châm chọc tớ nữa nhé xD
Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011
Hard-boiled wonderland and the end of the world
Sao vầng dương vẫn còn chói sáng?
Chim chóc vẫn ca vang?
Chúng không hay thế giới sắp lụi tàn?
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Vẫn đang miệt mài đọc cuốn tiểu thuyết 616 trang của Haruki Murakami. Lối viết khác hẳn so với Norwegian Wood hay South of the Border, West of the Sun, nhiều xáo trộn và đi sâu vào nội tâm của con người một cách dữ dội. Chỉ mới xem đc khoảng nửa cuốn nhưng mình cũng phần nào hiểu đc lý do cuốn này đc trao giải Tanizaki năm 1985.
Người ta cứ hay nói ngôn từ của Murakami thô tục, lối viết suồng sã nhưng mình chẳng thấy thế. Đó chỉ đơn giản là sự thật thôi.
Cuốn này thuộc dạng một tác phẩm không thể bỏ lỡ, đặc biệt đối với ai đã trót yêu Murakami
NXB: Nhã Nam & NXB Hội Nhà Văn
Giá bìa: 100k
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)