Gallery

Gallery

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011

[T.E.M.P.O.R.E] Chapter 2: Một ngày mưa

    "Reeng!! Reeng!!"
Tôi với tay tắt đồng hồ báo thức. Mấy giờ rồi nhỉ?
- Mới có 5 giờ 30!!... Mình lại chỉnh nhầm giờ báo thức nữa sao??...
Ngán ngẩm, tôi nhoài người dậy. Hết cả hứng đi ngủ tiếp. Dù sao thì dậy sớm một chút cũng tốt.
Tôi bước ra khỏi giường, kéo màn cửa sổ. Trời âm u và mây đen cứ ngùn ngụt kéo đến. "Sẽ lại là một ngày ngán ngẩm nữa đây", tôi nghĩ trong lúc ngáp dài, lê bước ra ban công. Giờ này chắc mẹ còn đang ngủ. Cha thì đã đi công tác gần ba tháng. Chả biết lần này ông ta có về không nữa...
Xỏ đôi giày thể thao vào chân và siết chặt dây, tôi bắt đầu những bước chạy. Thích nhất là cái lành lạnh từ tờ mờ sáng. Tôi chưa quen hẳn với thị trấn này nhưng sự yên bình ở đây khiến tôi thấy dần có cảm tình với nó. Những con phố dài. Những ngã rẽ...
- Oái! Rầm!!
Dạo này tôi thật là có duyên với những cú đâm sầm vào người khác. May mà chưa lao vào gầm xe tải.
- Aizz, có sao không đấy?
- Ủa,... Hitoyoshi đây mà...! Sao cậu dậy sớm thế?? - cô gái tôi vừa lao vào cất giọng hỏi.
Trong lúc lò mò ngồi dậy, tôi thoáng nhận ra cô nàng lớp trưởng.
- Chạy bộ buổi sáng thôi.
- À, ra thế. Cậu có vẻ năng động hơn bề ngoài nhỉ.
Chẳng lẽ nói quách với cô ta là tôi cũng chẳng ưa gì việc dậy sớm chạy bộ để rồi đứng đây nghe truy vấn??
- Thường thì không thế.
- Dậy sớm làm người ta khó chịu thật - Cô ta hơi cau mày - Cậu ở gần đây à?
- Ngay đằng kia - Tôi vừa nói vừa chỉ tay.
- Nhà tôi cũng ở phía đấy. Hay ta cùng về nhé?
Tôi không nén nổi một tiếng thở dài. Cô chưa làm tôi thấy đủ phiền phức hả?
- Thôi khỏi. Tôi chưa muốn về. Thế cậu làm gì ở đây đấy?
- Đi chợ buổi sáng thôi ấy mà - Cô ta lắc lắc mấy cái túi trong tay.
- Cô ăn hết ngần ấy thức ăn sao?
- Nhìn tôi giống heo đến thế kia à?
- Cũng gần như thế - Tôi quay đi - Chỉ thiếu mỗi cái mũi heo.
Nói thế cũng hơi quá. Thật ra cô Yuki này rất xinh, nhất là khi mặc thường phục. Nhưng mà thấy cảnh cô ta tức điên lên thì thú vị hơn nhiều.
- Không có thời gian cãi nhau với cậu. Tôi phải đi đây. Bye!
- Ờ... Chúc may mắn.
- Tạm biệt chứ!! - Yuki nói với lại.
Tôi quay lại với việc của mình. Tầm mười lăm phút sau thì tôi thấy mình đứng trước cửa nhà.
- Con đi đâu đấy? - Mẹ thò đầu ra hỏi khi tôi vừa đẩy cửa bước vào.
- Tập thể dục buổi sáng thôi ạ.
Ngồi vào bàn ăn, tôi bấm remote bật TV sau khi đã phết bơ lên mấy lát bánh mì. Bản tin dự báo thời tiết nói hôm nay chắc chắn sẽ mưa. Mẹ quay lại cùng một tách cà phê nóng.
- Lát nữa con giúp mẹ mang đồ vào nhà nhé. Đừng bắt người già này phải làm việc nhiều thế chứ.
Nhìn bề ngoài thì không ai nói thế đâu mẹ ạ. Gần bốn mươi rồi mà trông vẫn còn như hai mươi ấy.
- Con đi học đây - Tôi chuồn vội lên lầu, miệng vẫn còn gặm bánh mì.
Tôi vừa mới vào đến trường thì trời mưa. Hên thật. Mưa lớn thế này chắc phải đến hết ngày mất. Lớp học hôm nay coi bộ vắng hơn. Những học sinh đang đến trường chắc đã dừng lại trú mưa ở đâu đó.
- Yo! Hitoyoshi- kun!
Lại là con nhỏ này. Ông trời ơi...
- Đi đâu thế?
- Dạo một vòng thôi. - Tôi trả lời nhát gừng.
Tôi đi về phía dãy phòng học trống. Giờ này chắc chẳng có ai ở đây. Dự định kiếm một phòng trống để đánh một giấc, tôi rảo bước quanh...
    "Giờ mày nghĩ chỉ cần xin lỗi là xong sao?"
Có tiếng vọng ra từ căn phòng đằng trước.
    "Tôi chẳng việc gì phải xin lỗi anh cả."
    "Á à, thế giờ mày muốn gì?"
Tôi ghé mắt vào căn phòng đó.
    "Muốn anh chấm dứt trò côn đồ này lại."
    "Nếu không thì sao?"
Một con dao...
    "Anh tưởng dùng thứ đó sẽ có tác dụng à?"
    "Thử rồi sẽ biết!!"
Lưỡi dao sáng loáng đã nhuốm đầy máu. Một người quỵ xuống.
    "Mày chết với tao!"
     - Dừng lại! - Tôi hét to và định đẩy cửa xong vào. Nhưng chỉ trong vòng hai giây, tên cầm dao ăn ngay một cú lên gối vào be sườn phải. Hắn còn đang choáng váng thì bị ăn thêm một cú thúc cùi chỏ vào lưng.
Anh chàng kia quay lại. Áo anh ta nhuốm máu đỏ tươi. Tôi sững sờ. Có vẻ như anh ta chẳng đau đớn gì mấy. Chỉ khi anh ta cúi xuống nhặt con dao, tôi mới thoáng thấy nét đau đớn hiện lên.
    - Tặng cậu làm kỷ niệm.
    - Hả?! - Trong lúc bối rối, tôi cầm luôn con dao từ tay anh ta.
Anh ta bình thản bước ra khỏi căn phòng.
    - Vết thương của anh không làm sao chứ?
Anh ta xoay người lại. Hình như tôi còn thấy anh ta cười. Ở đó... chẳng còn vết thương nào cả.
    - Harukawa - anh ta chậm rãi - Eiji.
Tôi bàng hoàng. Còn cái gã đang nằm trên sàn là sao?...

    - Cậu đi đâu nãy giờ thế? Gần reng chuông vào lớp rồi kia kìa.
Ngôi trường này quả thật toàn những điều kỳ lạ.
    - Cậu có quen ai... tên gì nhỉ... à Eiji không?
    - Eiji nào cơ? Trường mình thiếu gì người tên như thế. - Yuki quay xuống.
Tôi bắt tay sau gáy, ngửa đầu ra.
    - Harukawa Eiji...
    - Ồ, ý cậu muốn nói đội trưởng đội trật tự ấy hả?
Đội trật tự là cái quái gì vậy?
    - Từ khi anh ấy lên chức đội trưởng, số vụ ẩu đả trong trường giảm đáng kể.
Ai cần biết điều đó chứ...
     - Mà nè, cậu hỏi làm gì vậy?
     - Không có gì. - Tôi giả lơ.
Cả buổi sáng chán ngắt trôi qua một cách chậm chạp. Tôi chẳng thể nhét nổi chữ nào vào đầu. Misako, Eiji... hai cái tên cứ lởn vởn trong tâm trí.
     "Mời em Hitoyoshi lớp 10B đến phòng họp Hội học sinh gấp. Xin nhắc lại..."
Cả lớp quay lại nhìn tôi dò xét. Chuyện gì thế, vừa mới hết tiết thôi mà?
    - Có chuyện gì vậy, Hitoyoshi- kun? - Yuki ngạc nhiên.
Thánh mới biết được! Tôi còn không rõ nữa là cô ta.
    - Tôi nhờ cậu một việc được không? - Tôi đứng dậy. - Tôi không biết đường đến phòng Hội học sinh.
Yuki thở hắt ra. "Thôi được.". Trông cô nàng có vẻ lo lắng. Khi hai chúng tôi ra khỏi lớp, hàng chục cặp mắt vẫn cứ bám sát theo. Thật là phiền phức quá. Qua ba dãy hành lang và vài chỗ quẹo, cuối cùng chúng tôi cũng tới nơi.
    - Tớ đứng đây thôi. Cậu vào đi.
Tôi nhìn Yuki đầy thắc mắc. Cô ta chỉ im lặng. Có gì đó hơi bất thường. Thôi kệ, cứ vào xem sao đã. Cửa mở, bên trong có bóng người.
    "Vào đi."
Tôi đẩy cửa. Bên trong phòng tối om... Có hai bóng đen đứng cạnh cửa sổ...
(to be continued)



2 nhận xét:

  1. nữa đi mày >< post tiết kiệm quá :((

    Trả lờiXóa
  2. post lắt nhắt mới kích thích sự tò mò của dân chúng chứ =))

    Trả lờiXóa