Gallery

Gallery

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

Nhớ và Quên

Mấy ngày rồi, tớ ngồi ôm cuốn Socrates In Love và đọc đi đọc lại, tự hỏi lòng không biết làm thế nào "dụ dỗ" cậu đọc được cuốn này. Haha, chỉ đơn giản là vì tớ thấy nó rất hay, tớ thấy nó hay hơn cả Norwegian Wood. Nhưng nếu tớ nói thế với cậu, tớ biết cậu sẽ bảo tớ so sánh khập khiễng.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Từ hôm tớ kể cho cậu nghe chuyện đó, không biết có phải do tớ cả nghĩ hay không mà thái độ của cậu là lạ. Tớ có cảm giác cậu đang né tránh tớ hay cái gì đó đại loại thế. Là tình cảm của tớ, hay là chính chuyện đó làm cậu thấy tớ là kẻ đáng bị khinh thường?
Nói ra thì thật kỳ cục nhưng tớ thường xuyên kiếm đủ mọi cớ để bắt chuyện với cậu. Cái khoảng cách của hơn một năm qua làm tớ sợ. Tớ không muốn khoảng cách đó kéo dài mãi ra dù tớ biết, khi cấp 3 kết thúc, cậu và tớ có thể trở thành những người xa lạ. Và lòng tin giữa chúng ta sẽ nhạt dần,... nhạt dần đến lạnh tanh...

Có người bảo tớ nên quên cậu đi. Thứ gì không rõ ràng thì sớm muộn gì cũng nên chấm dứt. Và tin được không? Tớ đã cười đến chảy nước mắt. Bởi vì nếu quên được cậu thì tớ đã sớm quên rồi, đâu cần phải đợi đến bây giờ... Đã bao nhiêu lần người ta nhắc đi nhắc lại rằng tớ chẳng nợ cậu gì cả nhưng tớ vẫn có cảm giác đó. Nợ một thứ gì đó không thể nào trả nổi. Kể cả tớ có chết đi, cũng không trả được...

Cậu chẳng bao giờ muốn nghe trọn vẹn những gì tớ nói, phải không?
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nhưng tớ đã nói thật. Trước đây tớ cần con người dịu dàng và nhẫn nhịn ngày xưa của cậu biết bao nhiêu, giờ thì không như vậy nữa. Tớ nhận ra chỉ cần là cậu, dù lạnh lùng, dù tàn nhẫn, dù có là một con ác quỷ như cậu nói... thì tớ vẫn yêu. Đó không phải là cảm giác LUYẾN TIẾC và DỰA DẪM.
Khi nào cảm thấy không chịu đựng nổi sự phiền phức của tớ, cậu có thể giết tớ mà, chẳng phải tớ đã nói rồi đó sao? Tớ đơn giản là không thể giết cậu để đem lại bình yên cho bản thân mình...


Này con người ham chơi và tàn nhẫn, cậu đi xa tớ đến chừng nào rồi?...

Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011

Hà Nội và những ngày nhớ :)

"Cơn mưa bất chợt chiều nay
Mát lòng Hà Nội những ngày bình yên..." 

Bao nhiêu năm em xa Hà thành là bấy nhiêu năm sống trong một nỗi nhớ bất tận... Mỗi khi về thăm đã lại thấy Hà Nội của mình lớn lên thêm một chút. Chưa bao giờ em có thể tìm lại Hà Nội cũ kỹ với những căn nhà xam xám phủ một lớp sơn thời gian, với cây hoa sữa ở góc hàng Bông, với những sớm đông lành lạnh... Những căn nhà xam xám ấy giờ đã được sơn nhiều màu rực rỡ và trở thành những shop quần áo thời thượng. Cây hoa sữa bị chặt mất để lấy chỗ làm bãi giữ xe từ thưở nào. Còn những sớm đông kia, em không thể có được thời gian mà tận hưởng nữa. Cuộc sống, công việc, học tập khiến em quay cuồng với mảnh đất nắng gió phương Nam nhưng lòng vẫn nhớ thủ đô tha thiết...

Bao nhiêu năm em yêu anh là bấy nhiêu năm sống trong một sự chờ đợi bất tận... Con người ta thay đổi khi lớn lên, em biết rõ điều đó. Nhưng thảng khi em vẫn thấy mình hụt hẫng vì không tìm thấy anh ngày xưa. Anh bây giờ là ước mơ của nhiều cô gái, anh bây giờ chỉ có thể dành cho em chút không gian trong những tin nhắn bé mọn. Em chỉ có thể cố gom góp từng ít một sự quan tâm để tự làm mình vui lên. Em vùi đầu vào công việc và những mối quan hệ chán ngắt, trở nên nhẫn tâm với chính bản thân mình, tự nhủ rằng em sẽ quên anh sớm thôi. Sáng sáng nhìn vào gương, em thấy mình tan vỡ đến tội nghiệp...

Nhưng dù là Hà Nội, dù là anh... Bất kể có thay đổi đến thế nào thì em vẫn yêu...

Hà Nội...
Sớm thức giấc, ngồi trước cửa sổ và xoay một tách cà phê ấm trong tay. Lặng nhìn những cụ già gánh những hàng xôi, đôi quang gánh trĩu nặng... Những em nhỏ cấp 1 hồn nhiên và ngây ngô... Những cô chú công nhân vệ sinh tay đưa nhanh cán chổi quét vội đám lá vàng còn sót lại trên đường... Lần nào về thăm Hà Nội, em cũng cho mình một ngày lang thang khắp các dãy phố, cuối cùng tự thưởng một cốc trà chanh phố Nhà thờ, thấy kỷ niệm đong đầy tâm trí. Hà Nội dù ồn ã, bon chen đến mấy vẫn khiến người ta thấy buồn buồn. Một nỗi buồn không thể gọi tên, biết đâu là tưởng nhớ một Tràng An thanh lịch nay đã biến đổi nhiều... Người Hà Nội khi xưa nổi tiếng khắt khe trong ứng xử, thế mà nay đi đâu cũng thấy người ta văng tục, chửi thề, dù chẳng bực ai, chỉ là "thuận mồm nói cho vui". Người Hà Nội ngày xưa hỏi nay còn mấy? Tứ xứ đổ về khiến thủ đô cũng trở thành một mớ hỗn tạp, những tinh túy mà người xưa gìn giữ đã chết hết cả rồi...

Sáng sớm, em thường thức giấc, tự pha cho mình một tách cà phê. Đã thành thói quen rồi. Em yêu cái cảm giác hương vị cà phê đặc sánh cả không gian, yêu cả cốc cà phê anh mua vội trong ký ức. Có đôi lần đi ngang qua nhau, em đã phải cố ngăn mình ôm lấy anh và khóc. Dư vị của ngày xưa vẫn còn đậm đến mức em không thèm ly cà phê do bất kỳ ai mang đến. Em thấy chúng vô vị đến chừng nào dù chúng cũng chỉ là cà phê mà thôi...
Anh khiến em cảm thấy mất thăng bằng khi không thể đoán định được cảm xúc của anh. Lúc rất lạnh lùng và tàn nhẫn, lúc lại dịu dàng. Này người em yêu, anh đã đi xa em đến chừng nào rồi?...

Dù là anh, dù là Hà Nội... Bất kể như thế nào thì em vẫn trân trọng nhất...

"Em đợi anh,
Đợi anh,...
Đến khi thu rực đỏ..."

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011

Đêm... :x

Đêm qua tớ rất buồn. Là một cảm giác gì đó tớ cũng không thật sự hiểu, chỉ thấy mình vô cùng rẻ tiền, giống như loại người mà người ta vứt bỏ dễ dàng. Đã hết giá trị sử dụng rồi thì ném qua cửa sổ...

...............................................................................................................
Chẳng hiểu sao tớ lại nhắn tin cho cậu trong vô thức và hỏi xem liệu tớ có nên tìm ai để dựa vào mà khóc hay không...
"Không. Gặm nhấm nỗi buồn là một thói quen tốt đấy." Cậu đã bình tĩnh trả lời tớ như thế.
Không hẳn là tớ cảm thấy thất vọng nhưng tim tớ hẫng đi một giây, chợt nhận ra tớ không có được sự cảm thông mà mình muốn.
"Ai mà chẳng có lúc buồn nhưng điều khiển nó như thế nào lại khác. Nếu cứ mãi tìm chỗ dựa thì sẽ chẳng bao giờ đứng lên được cả."
Ngay khi đọc được những dòng ấy, con nhóc bướng bỉnh là tớ đã chối phăng. Tớ khăng khăng mình đã từng tự đứng dậy được và cố dỗ dành tâm trí mình với ý nghĩ ấy. Nhưng tớ biết cậu chưa bao giờ sai cả...
Từ khi cậu rời xa tớ, chưa một lần nào tớ tự đứng dậy. Tớ vùi mình trong những ký ức và chúc bản thân ngủ ngon bằng những dòng nước mắt lăn dài. Tớ đã chới với và bám vào B. như một người thay thế, một vật sẽ khỏa lấp chỗ trống bên cạnh tớ lúc vắng cậu. B. không phải là kẻ ngốc, cậu ấy cuối cùng cũng bỏ tớ lại và một lần nữa tớ thấy mình mất thăng bằng. 


Phải, tớ có lỗi với B. và cả bản thân mình. Tớ có lỗi vì đã quá mềm yếu...
Con Sư Tử ngày nào giờ đã biến thành mèo con mất rồi...


Hẳn là tớ đã rất phiền phức khi tìm đủ mọi cách để lôi kéo sự cảm thông của cậu. Nhưng tim tớ đã rất đau, đau đến mức tớ tưởng mình có thể chết đi mất... Tớ không nhận ra rằng cậu đã cố tình không đề cập đến nỗi đau của tớ để khiến tớ phân tâm. Cậu lảng qua những câu chuyện vu vơ và tớ quên mất nỗi buồn của mình tự lúc nào...




Cái sân bóng rổ ấy là bí mật nhỏ của chúng ta...


Chỉ có cậu biết tớ thường mò ra đấy sau 11h đêm mỗi khi buồn. Đơn giản là ra đấy, ngồi bệt xuống nền sân, nhét earphone vào tai, mở volume hết cỡ và khóc...
Đêm qua cậu đã nói cậu ghen tỵ với tớ vì tớ có một người bạn, cậu ước được ra đấy chơi bóng... Và cậu bảo cậu sẽ ra đó... Cậu sẽ...



Tớ sẽ đợi cậu... Kiếp này không được thì sẽ là kiếp sau... Tớ vẫn biết ta sẽ gặp lại dù có gì xảy ra đi chăng nữa...


...............................................................................................................
"T. sẽ là thiên thần hộ mệnh mãi mãi ở bên H."
"Giờ tối rồi, ngủ đi thôi."
...


Souki à, tớ yêu cậu... :)

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011

Vũ Mộng Lâu và một đêm mất ngủ

"Chẳng lẽ đó chỉ là lời nói trong phút chốc,
Rằng: Cậu và tớ sẽ mãi là bạn của nhau?..." 

Lâu rồi không nghe Vocaloid. Gần 12h tối qua, lướt web, thấy người ta cosplay bài này và nghe lại... Cuối cùng là ngồi khóc...

.Bài hát tuyệt vời nhất được tạo nên từ Vocaloid. 
.Những cảm xúc rất đẹp.
.Nhưng cũng rất đau buồn.
 



 Miku và Rin là bạn từ khi họ còn là những đứa trẻ mồ côi nghèo khổ. Họ từng hứa với nhau trong nước mắt rằng sẽ mãi mãi ở bên nhau. Nhiều năm trôi qua, hai cô bé ngày nào đã trở thành những geisha xinh đẹp. Tình bạn của họ vẫn bền chặt như thế nhưng trớ trêu thay, Len xuất hiện và cả Rin lẫn Miku đều đem lòng yêu anh. Len chọn Miku, để lại Rin với trái tim đau đớn vì một tình bạn, một tình yêu tan vỡ. Cuối cùng, Len lại ra đi bỏ Miku trong chờ đợi...




Ai đã từng xem clip này đều không dưới một lần thấy cảm thương cho Rin. Phải, cô ấy rất đáng thương. Cả tình yêu lẫn tình bạn của cô đều không vẹn tròn. Chẳng thể trách Miku vì đã chọn Len, tình yêu vốn dĩ không có chọn lựa nào khác, nhưng ắt hẳn Rin đã đau khổ bao nhiêu khi mà người con trai cô yêu lại chọn bạn thân của cô... Rin hẳn đã rất cô độc. Trái tim cô mang một màu u ám, song chưa bao giờ, CHƯA BAO GIỜ Rin hận Miku...

Còn với Miku lại là một dạng nỗi đau khác. Có ai dám chắc trong Miku chưa từng xuất hiện sự dày vò và nỗi ân hận vì đã tước đi hạnh phúc của bạn mình? Cô có thể bị kết tội đã phản bội lời hứa với Rin, nhưng sự thật không như thế. Miku đã can đảm đấu tranh cho tình yêu của mình và cô không có lỗi. Chính vì điều đó mà Miku đã phải sống, chờ đợi Len. Rin chưa từng được Len chấp nhận tình yêu nên khác với Miku, Rin không phải sống với nỗi đau âm ỉ ấy...

Về phía Len, anh nhận khá nhiều lời kết án. Len đã xen vào mối dây gắn kết Rin và Miku. Cũng chính anh là người đã ra đi, bỏ lại Miku với lời hẹn ước mà không bao giờ trở về. Nhưng nếu xem clip này hơn hai mươi lần sẽ thấy sự ra đi của Len là hoàn toàn hợp lý. Anh bị kết án nhiều như vậy nên phải chăng anh muốn ra đi để chuộc lỗi? Thẳm sâu trong thâm tâm Len, có lẽ anh mong đợi tình bạn giữa Rin và Miku sẽ được hàn gắn.Len mang một nỗi đau, không rõ ràng như Rin hay Miku, song đó cũng là bi kịch của nhân vật này.


Vũ Mộng Lâu là một bài hát đẹp về tình bạn và tình yêu... Mỗi người có thể cảm nhận nó một cách khác nhau nhưng có một điều chắc chắn rằng khi thấu suốt được câu chuyện, sống với bi kịch của Rin, Miku hay Len bạn sẽ khóc, cũng như mình và hàng trăm người khác...

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011

[T.E.M.P.O.R.E] Chapter 2: Một ngày mưa

    "Reeng!! Reeng!!"
Tôi với tay tắt đồng hồ báo thức. Mấy giờ rồi nhỉ?
- Mới có 5 giờ 30!!... Mình lại chỉnh nhầm giờ báo thức nữa sao??...
Ngán ngẩm, tôi nhoài người dậy. Hết cả hứng đi ngủ tiếp. Dù sao thì dậy sớm một chút cũng tốt.
Tôi bước ra khỏi giường, kéo màn cửa sổ. Trời âm u và mây đen cứ ngùn ngụt kéo đến. "Sẽ lại là một ngày ngán ngẩm nữa đây", tôi nghĩ trong lúc ngáp dài, lê bước ra ban công. Giờ này chắc mẹ còn đang ngủ. Cha thì đã đi công tác gần ba tháng. Chả biết lần này ông ta có về không nữa...
Xỏ đôi giày thể thao vào chân và siết chặt dây, tôi bắt đầu những bước chạy. Thích nhất là cái lành lạnh từ tờ mờ sáng. Tôi chưa quen hẳn với thị trấn này nhưng sự yên bình ở đây khiến tôi thấy dần có cảm tình với nó. Những con phố dài. Những ngã rẽ...
- Oái! Rầm!!
Dạo này tôi thật là có duyên với những cú đâm sầm vào người khác. May mà chưa lao vào gầm xe tải.
- Aizz, có sao không đấy?
- Ủa,... Hitoyoshi đây mà...! Sao cậu dậy sớm thế?? - cô gái tôi vừa lao vào cất giọng hỏi.
Trong lúc lò mò ngồi dậy, tôi thoáng nhận ra cô nàng lớp trưởng.
- Chạy bộ buổi sáng thôi.
- À, ra thế. Cậu có vẻ năng động hơn bề ngoài nhỉ.
Chẳng lẽ nói quách với cô ta là tôi cũng chẳng ưa gì việc dậy sớm chạy bộ để rồi đứng đây nghe truy vấn??
- Thường thì không thế.
- Dậy sớm làm người ta khó chịu thật - Cô ta hơi cau mày - Cậu ở gần đây à?
- Ngay đằng kia - Tôi vừa nói vừa chỉ tay.
- Nhà tôi cũng ở phía đấy. Hay ta cùng về nhé?
Tôi không nén nổi một tiếng thở dài. Cô chưa làm tôi thấy đủ phiền phức hả?
- Thôi khỏi. Tôi chưa muốn về. Thế cậu làm gì ở đây đấy?
- Đi chợ buổi sáng thôi ấy mà - Cô ta lắc lắc mấy cái túi trong tay.
- Cô ăn hết ngần ấy thức ăn sao?
- Nhìn tôi giống heo đến thế kia à?
- Cũng gần như thế - Tôi quay đi - Chỉ thiếu mỗi cái mũi heo.
Nói thế cũng hơi quá. Thật ra cô Yuki này rất xinh, nhất là khi mặc thường phục. Nhưng mà thấy cảnh cô ta tức điên lên thì thú vị hơn nhiều.
- Không có thời gian cãi nhau với cậu. Tôi phải đi đây. Bye!
- Ờ... Chúc may mắn.
- Tạm biệt chứ!! - Yuki nói với lại.
Tôi quay lại với việc của mình. Tầm mười lăm phút sau thì tôi thấy mình đứng trước cửa nhà.
- Con đi đâu đấy? - Mẹ thò đầu ra hỏi khi tôi vừa đẩy cửa bước vào.
- Tập thể dục buổi sáng thôi ạ.
Ngồi vào bàn ăn, tôi bấm remote bật TV sau khi đã phết bơ lên mấy lát bánh mì. Bản tin dự báo thời tiết nói hôm nay chắc chắn sẽ mưa. Mẹ quay lại cùng một tách cà phê nóng.
- Lát nữa con giúp mẹ mang đồ vào nhà nhé. Đừng bắt người già này phải làm việc nhiều thế chứ.
Nhìn bề ngoài thì không ai nói thế đâu mẹ ạ. Gần bốn mươi rồi mà trông vẫn còn như hai mươi ấy.
- Con đi học đây - Tôi chuồn vội lên lầu, miệng vẫn còn gặm bánh mì.
Tôi vừa mới vào đến trường thì trời mưa. Hên thật. Mưa lớn thế này chắc phải đến hết ngày mất. Lớp học hôm nay coi bộ vắng hơn. Những học sinh đang đến trường chắc đã dừng lại trú mưa ở đâu đó.
- Yo! Hitoyoshi- kun!
Lại là con nhỏ này. Ông trời ơi...
- Đi đâu thế?
- Dạo một vòng thôi. - Tôi trả lời nhát gừng.
Tôi đi về phía dãy phòng học trống. Giờ này chắc chẳng có ai ở đây. Dự định kiếm một phòng trống để đánh một giấc, tôi rảo bước quanh...
    "Giờ mày nghĩ chỉ cần xin lỗi là xong sao?"
Có tiếng vọng ra từ căn phòng đằng trước.
    "Tôi chẳng việc gì phải xin lỗi anh cả."
    "Á à, thế giờ mày muốn gì?"
Tôi ghé mắt vào căn phòng đó.
    "Muốn anh chấm dứt trò côn đồ này lại."
    "Nếu không thì sao?"
Một con dao...
    "Anh tưởng dùng thứ đó sẽ có tác dụng à?"
    "Thử rồi sẽ biết!!"
Lưỡi dao sáng loáng đã nhuốm đầy máu. Một người quỵ xuống.
    "Mày chết với tao!"
     - Dừng lại! - Tôi hét to và định đẩy cửa xong vào. Nhưng chỉ trong vòng hai giây, tên cầm dao ăn ngay một cú lên gối vào be sườn phải. Hắn còn đang choáng váng thì bị ăn thêm một cú thúc cùi chỏ vào lưng.
Anh chàng kia quay lại. Áo anh ta nhuốm máu đỏ tươi. Tôi sững sờ. Có vẻ như anh ta chẳng đau đớn gì mấy. Chỉ khi anh ta cúi xuống nhặt con dao, tôi mới thoáng thấy nét đau đớn hiện lên.
    - Tặng cậu làm kỷ niệm.
    - Hả?! - Trong lúc bối rối, tôi cầm luôn con dao từ tay anh ta.
Anh ta bình thản bước ra khỏi căn phòng.
    - Vết thương của anh không làm sao chứ?
Anh ta xoay người lại. Hình như tôi còn thấy anh ta cười. Ở đó... chẳng còn vết thương nào cả.
    - Harukawa - anh ta chậm rãi - Eiji.
Tôi bàng hoàng. Còn cái gã đang nằm trên sàn là sao?...

[T.E.M.P.O.R.E] Chapter 1: Học sinh mới

By Hikkikomori & Bennoda


Thời gian là thứ con người không thể điều khiển được...
Tôi hoàn toàn đồng ý với điều đó...

Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011

Face Off...

Quá nhiều thứ xảy ra trong cùng một khoảng thời gian khiến mình có cảm giác hơi quá tải. Nhưng khác với những lần trước, mình hoàn toàn không khóc...


Ai đó nói là do mình đã trưởng thành lên nhiều, chỉ có mình biết: có gì đó không đúng... Hình như mình đã bắt đầu vô cảm với tất cả...